007Win20 thể thao, casino trực tuyến, và xổ số Cười Archives – 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật https://007win007.com/giai-tri/thuy-san-cuoi/ 007win.com nền tảng chơi game sòng bạc trực tuyến đáng tin cậy nhất Tue, 17 Jan 2023 01:01:00 +0000 vi hourly 1 https://007win007.com/logo.png 007Win20 thể thao, casino trực tuyến, và xổ số Cười Archives – 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật https://007win007.com/giai-tri/thuy-san-cuoi/ 32 32 Nắng đẹp mùa Xuân https://007win007.com/nang-dep-mua-xuan/ https://007win007.com/nang-dep-mua-xuan/#respond Tue, 17 Jan 2023 03:40:34 +0000 https://007win007.com/?p=78418 (TSVN) - Gió xuân đã bắt đầu thổi xạc xào trên những dòng sông tôi đi qua. Cánh đồng tĩnh lặng, lúa chín vừa được gặt xong, để lại những gốc rạ khô trơ trọi, trên đầm đất phơi mình trong ánh nắng hanh vàng. Người thương hồ chúng tôi thường đón tết bằng tâm trạng bộn bề, bằng nỗi lo áo cơm và nỗi niềm hoài nhớ hoài thương về miền quê xa ngái.

The post Nắng đẹp mùa Xuân appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
Tôi nghe ba thỏ thẻ với má: “Tui với mình vất vả cả năm trời, tết nhứt tới nơi thì để lòng thư thái, đừng lo nghĩ chuyện mưu sinh”. Ba dặn vậy, chứ ba cũng lo, sự khắc khổ nhọc nhằn hiện hình trên nét mặt. Má tôi cười hiền, chiều chiều má xách gàu ra sau lái múc nước sông gội đầu, rửa mặt, rửa tay. Còn tôi, mỗi khi gió xuân hây hẩy lùa trong nắng, lòng tôi lại mơn man nhớ về cái xóm nhỏ êm đềm nép mình bên bờ rạch Mái Dầm, nơi tôi được sinh ra và lớn lên, được sống những ngày ấu thơ bình yên ngọt ngào trong sự cưu mang, đùm bọc của những con người hiền lành tình nghĩa.

“Tết xứ mình vui lắm. Ăn tết xứ nào cũng không bằng ăn tết quê mình”, má tôi nói vậy, nước mắt lưng tròng. Tết – quê – mình, ba tiếng ấy nghe đơn giản, nhưng với chúng tôi sao xa vời quá. Ngày chúng tôi còn sống trong căn nhà lá bên rạch Mái Dầm, tết năm nào má tôi cũng ngào mấy mẻ mứt, gói dăm bảy đòn bánh tét nhân chuối nhân mỡ thơm lừng, rồi biểu tôi đem biếu cho hàng xóm. Những con người lương thiện sống quanh quẩn trong con rạch nhỏ sớm ngắm nắng rải trên đồng, chiều nghe tiếng bìm bịp thắt thẻo kêu, đợi chuyến đò muộn về ngang qua vàm sông mà ngóng trông người xa xứ. Chúng tôi đùm bọc lẫn nhau, có bánh mứt cũng chia đều mỗi người một ít. Chúng tôi trọng nghĩa tình hơn tiền bạc, tháng năm trôi qua, ngọt bùi như mùa nước phù sa. Khoảnh khắc cả xóm nhỏ kéo nhau ra cánh đồng đốt đống rạ khô đêm giao thừa, lửa rơm rực rỡ, khói trắng cuộn lên bầu trời,… cứ sống dậy trong lòng tôi mỗi khi tết đến. Ba hứa với má con tôi: “Làm ăn khấm khá, nhà mình về xóm Mái Dầm một chuyến, cho út Ny thăm ông bà, vợ chồng mình thăm bà con chòm xóm”. Lòng tôi nôn nao. Đã ba năm chúng tôi ăn tết thương hồ lang bạt trên sông. Chiếc ghe cứ đi trên hành trình mưu sinh tứ xứ. Ngày tết, ba cho ghe dừng lại ở một quãng sông nào đó nghỉ ngơi, cho đến khi trăng rằm tháng giêng dịu dàng soi xuống lòng sông, ba mới nhổ sào lui ghe. Chân vịt cứ tành tạch quay đều, mũi ghe cứ xé sóng tiến về phía trước. Trên hành trình sông nước lênh đênh, đã có lúc tôi nhớ đến khắc khoải những nếp nhà rơm rạ chân quê êm đềm trong xóm Mái Dầm, nhớ cầu tre quê hương, nhớ khuôn mặt tảo tần và nụ cười dễ mến của những người xóm nhỏ. Dòng đời đưa bến sông quê xa mãi, xa mãi, những ký ức về mùa tết năm xưa, cũng lùi vào giấc mơ hoang hoải mờ xa…

Ảnh: Lê Sâm

* * *

 Chiếc ghe tôi đi qua muôn nẻo rộng sông dài. Trời đã sáng và tôi cũng đã thức từ lâu. Tôi nằm trong ghe tai lắng nghe sóng vỗ oải oạp ngoài sông. Hình như chiếc ghe đang chạy ngang qua một xóm ven sông nào đó. Tôi nhổm người ngồi dậy, má tôi đang ngồi phía sau lặt rau, tôi hỏi khẽ:

– Mình đang ở đâu vậy má?

Má vẫn cúi mặt nhặt rau muống thả gốc rễ xuống dòng sông, ngập ngừng giây lát, má nói:

– Má không biết. Ngồi dậy mà coi, xóm nhỏ đông vui lắm!

Nghe má nói, tôi vội vã chải lại mái tóc, rồi ra mũi ghe ngước mặt nhìn. Cuộc phiêu lưu của chúng tôi đi qua hàng trăm xóm làng mà tôi không nhớ hết tên, chắc xóm Mái Dầm đã để thương để nhớ trong lòng tôi nhiều quá, trái tim tôi đã dành trọn cho xóm cũ, không còn chỗ cho bất kỳ cái tên nào khác suốt dọc đường sông nước. Hai bên bờ, nhà cửa san sát nhau. Những ngôi nhà sàn ló ra sông, trên sàn lãn có người ngồi khom người cọ nồi, rửa chén, giặt đồ. Thấy ghe chúng tôi đi ngang qua, đám con nít trên bờ trần truồng như nhộng, mặt mày đen nhẻm trỏ tay theo, rồi nói xô lô câu gì tôi không nghe rõ. Chúng còn đứng trên cầu nhảy xuống sông, nước văng bọt tung tóe. Tôi nhìn về phía bọn trẻ, mỉm cười. Một đứa con nít độ chừng năm, sáu tuổi cũng cười lại với tôi. Tự dưng tôi thấy lòng mình ấm lên. Những tia nắng nhảy múa trên mặt sông vui mắt, ghe xuồng xuôi ngược, ngọn gió lộng hất mớ tóc mai của tôi phất phơ.

– Bữa nay ngày mấy rồi hả má? – Tôi hỏi.

Má tôi chau mày ngẫm ngợi rồi nói trổng:

– Ba mươi.

– Trời, qua bữa nay là năm mới rồi, nhanh quá má ha.

– Ừ, ngoảnh đi ngoảnh lại có bao lâu đâu.

Đi ghe, có lúc tôi quên cả ngày, cả tháng. Tôi thường đếm thời gian bằng chu kỳ của mặt trăng: trăng tròn, trăng khuyết, trăng khuất mây mờ… Ba tôi than sống trên sông mù tịt tin tức, tháng ngày, giống như mình đang ở một thế giới khác. Má sợ ba buồn, nên hôm nọ vừa tan buổi chợ, má ghé vào cái tiệm nhỏ cuối chợ, mua cho ba cái radio cũ để ba nghe thời sự, nghe cải lương cho đỡ cô quạnh. Đã ba mươi tết – ngày cuối cùng của năm, vậy mà chúng tôi vẫn lặng lẽ như những ngày bình thường khác. Bỗng tôi thấy chạnh lòng, mắt cay xè, tôi ngoảnh mặt đi, để má không thấy tôi khóc. Ở xóm lạ, các nhà đã chuẩn bị đón tết cả rồi. Ngồi trước mũi ghe, tôi ngửi thấy mùi mứt phơi đặng nắng bay là là trong gió. Mứt gừng, mứt mít, mứt đu đủ… hương mứt nào tôi cũng nhận ra. Tôi chợt nhớ những ngày sắp tết mấy năm về trước, má tôi cũng tất bật chuẩn bị làm mấy món mứt ăn tết, gừng má trồng trong vườn, dừa ba hái trên cây. Trưa nắng, tôi bưng mẻ mứt gừng ra sân phơi, rồi ngồi canh lũ trẻ trong xóm. Đêm xuống, má ngồi quệt mồ hôi ngào mẻ mứt dừa, má thêm chút màu xanh, màu hồng cho bắt mắt. Đêm ba mươi khuya lơ khuya lắc, cả nhà vẫn còn thức đợi giao thừa, trong tiếng nổ lép bép của những đốm lửa bung ra dưới nồi bánh tét sôi sùng sục. Tôi ngồi canh bánh, đầu suy nghĩ vẩn vơ, cũng có khi tôi ngủ gục, nước sôi réo rắt làm tôi giật mình thức dậy chạy đi múc nước châm thêm vào nồi rồi thức đến sáng. Đêm giao thừa nghe má kể chuyện ngày xưa, chuyện những miền quê nghèo mà má đi qua, đón cái tết trong không khí bình yên quá đỗi. Má bảo: “Hồi thương hồ cơ cực lắm”. Má đâu biết được rồi sẽ có ngày má lại trở về với kiếp thương hồ lang bạt muôn nơi. Bên kia sông, nhà bà nội đốt đống lửa trước sân nướng bánh phồng, tự dưng tôi muốn qua bên ấy, mà chiếc xuồng đã chìm nghỉm dưới bến sông, lòng tôi tiếc nuối vẩn vơ…

Ước gì mình được ăn tết trên bờ, được sống lại trong không khí náo nức năm xưa, chứ không phiêu dạt như cánh lục bình trôi về vạn nẻo. Tôi nghĩ bụng.

Ba năm bôn ba, chiếc ghe nhỏ nương nhờ con nước. Chúng tôi đi qua quãng sông bình yên, quãng sông nổi sóng. Đời thương hồ phụ thuộc vào sông, má sợ sông giận, nên tết năm nào má cũng bưng mâm gạo muối ra mũi ghe khấn vái rồi thả tất cả xuống lòng sông sâu. Má tin sông sẽ chở che cho cuộc đời của ba con người vì nợ nần cùng túng thiếu, đành bán mảnh đất máu thịt nơi xóm Mái Dầm rồi đi ghe tha phương cầu thực, nay đây mai đó, gặp nơi đất lành chim đậu là dừng lại buôn bán, làm ăn… mấy hôm lại đi. Mùa thì chăn vịt chạy đồng, lúc thì bán hàng bông, buôn gạo, buôn muối… Chúng tôi cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, nhưng nỗi nhớ quê hương cứ lịm mãi trong lòng, mỗi độ gió xuân hây hẩy.

Chiếc ghe rời xóm nhỏ chạy ra sông lớn, dòng sông chia làm ba nhánh – ba ngã rẽ. Ba tôi loay hoay không biết rẽ hướng nào. Má nói:

– Kiếm cái chợ dừng lại để tui lên bờ mua lặt vặt mấy thứ ăn tết.

Ba “Ừ” rồi tấp ghe vào chợ nổi trên sông. Buổi chợ sáng hôm ấy, má tôi mua nải chuối, rau thịt, chục khóm, ít mứt dừa, mứt chuối… rồi ghe tành tạch chạy đi. Ba hỏi:

– Mình ghé đâu đây?

– Ba út Nỵ coi chỗ nào thoáng thoáng thì ghé, tui đâu có biết.

Ba tôi rẽ ghe vào một khúc sông vắng, trên sông lục bình lơ đãng trôi. Nắng xuân cũng trôi. Hai cánh đồng mênh mông gió, cái cây khô nằm trơ trên bờ, xóm xa xa, khói bếp vẩn lên nền trời trắng muốt… Ba dừng lại đây, nghĩa là năm nay chúng tôi sẽ ăn tết ở nơi đây, vùng đất lạ huơ lạ hoắc, mà tôi chưa bao giờ nghe nhắc đến. Đời chúng tôi cứ thế mà lang bạt đến những miền đất khác nhau, những dòng sông xa xôi chằng chịt, trên dãy đất miền Tây này không dứt quãng…

Ôi, tôi nhớ xóm Mái Dầm đến rụng rời, nhớ bến sông quê, nhớ mái nhà nhỏ nép mình bên bờ sông, sau nhà là cánh đồng. Chắc người dân chân quê cũng nhớ tôi, nhớ ba má tôi nhiều lắm. Tôi nhớ mảnh vườn, gốc rạ, đống rơm khô. Nhớ tất cả. Nơi đây không phải là chỗ mà tôi yêu thương, không phải nơi tôi được sinh ra và lớn lên, nhưng sao lại có một tuổi thơ thật ngọt ngào, bình yên rực rỡ đến thế?

– Má ơi, ba ơi… con muốn về xóm Mái Dầm ăn tết. Mình về nhà, về với ông bà, với bà con lương thiện… được không ba?

Má tôi bật khóc. Còn ba, nghe tôi năn nỉ, ba ngồi im lặng sau lái rít thuốc, mắt ba nhìn cụm lục bình trôi trên sông. Chắc ba nghĩ gia đình mình cũng lênh đênh như cụm lục bình ấy. Chắc ba nhớ quê đến khắc khoải trong lòng…

– Mình khổ quá, đất ruộng đã bán đi rồi, mình chỉ còn cái nền nhà trơ trọi cỏ rày mọc hoang… lấy gì mà sống hả con?

– Con nhớ xóm Mái Dầm. Má ơi, mình về đi mà má… Con năn nỉ… Ba năm xa xóm rồi còn gì nữa đâu? – Tôi nức nở.

Im lặng hồi lâu, ba nói:

– Thôi mình về xóm Mái Dầm. Ba sẽ đưa cả nhà về xóm Mái Dầm đón tết. Rồi mình ở đó luôn…

Má tôi châng hẩng:

– Về xóm… về thiệt hả, ba út Nỵ?!

– Ừ, vợ chồng mình còn cái nền nhà, còn đôi bàn tay. Không đâu bằng quê mình.

Má con tôi mừng rơm rớm nước mắt.

Ba dong ghe trở về.

– Xóm Mái Dầm chắc xa lắm, má heng?

– Ừ, xa thiệt! Mà sông sẽ đưa mình về. Sông muôn đời vẫn yêu thương mình, dẫu trải qua bao ngọt bùi, cay đắng…

Trên mặt sông, nắng xuân nhẹ nhàng rơi. Một màu nắng đẹp tươi và thánh thiện mà tôi trông thấy!

* * *

Dọc đường về nhà, má tôi cứ hát: “Ở nơi nào cũng nhớ về quê hương/ Ở nơi nào cũng có tình yêu thương”… Tôi cũng lẩm bẩm hát theo.

Đường về quê, qua bao nhiêu dòng sông, bao nhiêu con rạch, cánh đồng, xóm lạ… Nước sông vẽ lối tôi về. Ngồi trước mũi ghe, tôi mường tượng cái cảnh đón tết nơi quê mình, chắc vui lắm, hệt như những cái tết xa xưa, tuy nghèo mà ấm áp nghĩa tình. Ba nói vống:

– Mình về lại xóm Mái Dầm. Tết nay chắc cơ cực, vất vả đây. Tui với mình dựng lại cái nhà đón tết rồi mình ở lại luôn, không đi đâu nữa.

Má tôi “Ừ”, mỉm cười. Đã lâu rồi tôi mới thấy nụ cười trên khuôn mặt tảo tần của má. Tôi nhớ hồi đó ba nói với má con tôi: “Nhà mình nghèo quá, ở lại xóm không sống được, mình đi, bao giờ khấm khá mình mới trở về”. Đó là lời thề với sông. Và rồi sông lại đưa cả nhà tôi trở về với xóm Mái Dầm. Chính sông đã phá bỏ lời thề của chúng tôi. Để được về nhà. Để được bình yên trong chân quê rơm rạ.

– Má ơi, chừng nào mới tới xóm Mái Dầm, hả má? – Tôi hỏi.

– Không lâu đâu con. Con ngủ đi, chừng nào tới, má gọi dậy…

Tôi gật đầu.

Trước khi chợp mắt ngủ yên, tôi vẫn còn trông thấy từng giọt nắng xuân tinh khôi, trong trẻo rơi trên sông, như những giọt sương lung linh, trong xóm Mái Dầm đầy nắng, lung linh ấm áp…

Ký của HOÀNG KHÁNH DUY

The post Nắng đẹp mùa Xuân appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
https://007win007.com/nang-dep-mua-xuan/feed/ 0
Truyện cười ngày Tết https://007win007.com/truyen-cuoi-ngay-tet/ https://007win007.com/truyen-cuoi-ngay-tet/#respond Sat, 14 Jan 2023 00:57:34 +0000 https://007win007.com/?p=78550 (TSVN) - Cùng TSVN đọc một vài mẩu truyện vui cho ngày Tết nhé!

The post Truyện cười ngày Tết appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
Món ngon nhất

Cô dâu mới nấu nướng, bày biện xong xuôi mâm cỗ Tết, cô quay ra hỏi chồng.

– Anh ấn tượng nhất với món nào em nấu?

Anh chồng đáp

– Món kia!

– Món kia là món gì? – Cô hí hứng chờ đợi.

– Anh cũng không biết gọi nó là… miến hay… cháo nữa!

– @.@

Quà Tết ý nghĩa

Một bà già vào shop, hỏi cô nhân viên bán hàng:

– Tôi muốn có một món quà tặng cho con trai tôi nhân ngày Tết!

– Thưa, anh ấy như thế nào ạ để cháu tư vấn cho bác?

– Con trai tôi cao 1,8 m, đẹp trai, khỏe mạnh, độc thân. Hơn nữa là thứ gì nó cũng có rồi, nên tôi chẳng biết mua tặng nó thứ gì nữa!

– Vậy bác có thể tặng cháu cho anh ấy được không ạ?

– !?

Cách xin lì xì “tế nhị”

Tết đến, bố mẹ đi chúc Tết chỉ còn Tý ở nhà.

Một lúc sau có khách tới nhà chúc Tết, Tý vui vẻ ra đón khách:

– Năm mới cháu chúc bác sức khỏe dồi dào, vui vẻ quanh năm ạ!

– Cảm ơn cháu. Thế bố mẹ cháu có ở nhà không?

– Dạ không ạ, bố mẹ cháu đi chúc Tết rồi, chỉ còn cháu với con lợn đất này ở nhà thôi ạ!

Thưởng Tết của sếp

Cuối năm tổng kết công ty, sếp vui vẻ thông báo:

– Năm nay các bạn làm việc rất tốt. Lợi nhuận của công ty đã tăng một cách đáng kể. Để thưởng cho các bạn, tôi sẽ phát cho mỗi người một tấm séc trị giá 5 triệu đồng…

Tất cả nhân viên công ty vỗ tay rào rào tán thưởng.

Sếp tiếp lời:

– Nếu năm sau các bạn vẫn làm việc nhiệt tình như thế này, hãy đem tờ séc đó đến gặp tôi và tôi sẽ… k‎ý chúng.

– Hả???

Năng khiếu của trẻ con

Ông chồng công tác ở xa, mới về nghỉ phép Tết. Bà vợ hớn hở khoe:

– Thằng con đầu của mình có năng khiếu trở thành nhà giáo, ông ạ!

– Sao bà đoán thế?

– Vì tôi thấy nó nói liến thoắng, từ ngữ phong phú, nó dạy thằng út học bài rất dễ hiểu!

– Thế thì thằng út có năng khiếu gì?

– Nó thì có năng khiếu trở thành Nhà Quảng Cáo!

– Vì sao?

– Xem vở tập vẽ của nó, tôi thấy nó vẽ con Kiến thì to như con Lợn, con Chuột thì lớn như con Voi!

– @.@

Người con trai tuyệt vời

Hai bà mẹ gặp nhau lần đầu. Sau một hồi trò chuyện, một người buồn buồn nói:

– Con trai tôi tệ lắm chị ơi! Nó mê bài bạc, rượu chè tối ngày! – ngừng một lát- Chị có con trai không?

– Có !

– Cháu có chơi cờ bạc không?

– Không.

– Cháu có rượu bia, thuốc lá không?

– Cũng không!

– Thế cái khoản trai gái thì sao?

– Không bao giờ.

– Ôi! Con trai chị thật tuyệt vời! Năm nay, cháu bao nhiêu tuổi rồi, hả chị?

– Đến Tết này là cháu tròn… hai tuổi!

– !!!

Say thế nào được

Đêm giao thừa, anh chồng về muộn kêu cổng ầm ĩ, chị vợ vội ra mở cổng. Thấy anh chồng loay hoay mãi không vào được chị liền bảo:

– Chắc là anh say rồi phải không?

– Say thế nào được! Mẹ mày cứ nói vậy người ta cười cho…

– Sao anh không vào nhà để em còn khoá cổng?

– Mẹ mày giữ cái cổng lại một tí… tôi thấy nó cứ đu đưa, sợ chết đi được!

– ???

Hương Trà

(Sưu tầm)

The post Truyện cười ngày Tết appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
https://007win007.com/truyen-cuoi-ngay-tet/feed/ 0
Xứ Đoài Tết cũ Quê xưa https://007win007.com/xu-doai-tet-cu-que-xua/ https://007win007.com/xu-doai-tet-cu-que-xua/#respond Sat, 29 Jan 2022 02:36:45 +0000 https://007win007.com/?p=67066 Gió bấc tái tê đã hết. Mưa phùn nhão đất đã qua. Trời bỗng lên cao, ửng hồng nắng ấm. Bãi ven sông rực vàng màu hoa cải. Xoan bời bời rụng hoa tím phủ ven đê. Đào đã  nhú những nụ hồng bên chồi non xanh biếc. Lũ trẻ  không còn hào hứng chơi […]

The post Xứ Đoài Tết cũ Quê xưa appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
Gió bấc tái tê đã hết. Mưa phùn nhão đất đã qua. Trời bỗng lên cao, ửng hồng nắng ấm. Bãi ven sông rực vàng màu hoa cải. Xoan bời bời rụng hoa tím phủ ven đê. Đào đã  nhú những nụ hồng bên chồi non xanh biếc. Lũ trẻ  không còn hào hứng chơi trò kết hoa, làm nhà, trốn tìm quanh cây rơm sau vườn nữa mà đang chụm đầu háo hức tính từng ngày mong cho mau đến Tết…

Nhưng với tôi, Tết đã đến từ hôm được theo mẹ đi phiên chợ cuối năm. Chợ họp gần bến đò ngang. Ngày thường, bến đò này vắng khách. Trừ mùa thu nước nguồn về tràn bến, sóng vỗ lưng đê và mùa đông mưa dầm gió bấc, bến nhão bùn lầy trơn như đổ mỡ, còn ngày thường con sông vài sải quai chèo này có thể nhìn thấy đáy. Chỉ những người gánh gồng, mang vác cồng kềnh hay khách phương xa mới phải lụy đò. Còn dân quanh vùng thì cứ xăn  quần tìm chỗ cạn lội qua. Chợ chỉ đông vào dịp cuối năm. Chợ họp dài từ gốc cây đa cổ thụ cho đến tận chân đê. Tin có “thần cây đa, ma cây gạo…” nên dù là dân tứ xứ về họp chợ, nhưng gần gốc đa bao giờ người ta cũng ưu tiên dành cho những mặt hàng “tinh khiết”. Như đã thành lệ khi thấy gần gốc đa có bày bán đèn nến, hương trầm, trầu cau và tranh thờ, câu đối, tranh Tết là phiên chợ cuối năm bắt đầu đông cho đến ngày ông Táo về trời.

Mẹ mua sắm những gì tôi không nhớ hết. Vì đi theo mẹ nhưng tâm trí thì lại để cả ở hàng bán những con tu huýt bằng đất nung có gắn cái “kèn” thổi nghe kêu toe toe, những con tò he bằng bột nếp sặc sỡ sắc màu, chơi chán có thể bẻ ra ăn được. Chỉ biết khi về thì mẹ đã đầu đội, tay xách, nách mang. Nào hương trầm, vàng mã, hoa quả, trầu cau để cúng ba ngày Tết. Nào lá dong, ống giang để chẻ lạt gói bánh chưng, bó cây mùi già để nấu nước tắm gội tất niên… Trên đường về tôi  được mẹ giao việc. Tôi hớn hở vác hai cây mía (đòn gánh để tổ tiên gánh lễ vật về sau ngày hạ nêu), một tay ôm những bức tranh dân gian được cuộn tròn thơm thơm mùi giấy dó phẩm màu, một tay cầm  gói lá chuối nồng nồng mùi vôi trắng.

Tôi được ông giao cho việc treo những bức tranh dân gian này. Ngoài hình ảnh sống động ngộ nghĩnh, những chú chuột, đàn gà, con lợn có xoáy âm dương,  mục đồng ngồi trên lưng trâu thổi sáo… những bức tranh còn tỏa thơm một mùi mơ hồ quyến rũ. Sau này tôi mới biết cái mùi mơ hồ quyến rũ đó là mùi hồ gạo trộn bột điệp giã nhuyễn phết trên giấy dó. Mùi phẩm màu chiết xuất từ sỏi son, rơm nếp, than xoan, hoa giành. Mùi tranh Tết quyện quanh tôi suốt cả mùa xuân.

 Ngày đưa ông Táo về trời, tôi được giao việc quấy chậu vôi rồi để ông quét trắng bức tường ngoài ngõ. Buổi chiều tôi được ông giao vẽ nháp hình cung tên dưới gốc cây nêu để đuổi ma trừ quỷ. Khi thấy bản “phác thảo” của tôi vẽ bằng mẩu gạch non trên sân đã vừa ý, ông cầm cái chổi đót giống cây bút lông khổng lồ nhúng vào chậu vôi và cẩn thận vẽ đè trên vết gạch non. Vẽ xong ông nhìn tôi gật đầu cười. Tôi hãnh diện lâng lâng vì lời khen của ông qua nụ cười móm mém. Gói vôi còn lại bà tôi cho vào bình để những miếng trầu bà têm đãi khách năm mới được ấm nồng thắm đỏ lộc xuân.

 Ngày Tết người ta không nấu bằng rơm. Giàu nghèo gì cũng cũng mua vài gánh củi để việc nấu nướng những ngày đầu năm được thong dong, không tất bật “rối bù như rơm”. Không đun nấu bằng rơm nhưng vẫn có mùi ngòn ngọt thơm thơm của rơm khô trải làm nệm để cả nhà canh nồi bánh chưng trong gian bếp. Không có dịp nào để gia đình quây quần đông đủ bên nhau chuyện trò vui vẻ như thế này. Nhưng ở tuổi háu ăn, tôi không để ý đến chuyện vui buồn làng xóm, họ  hàng, chuyện đồng áng mùa màng của người lớn mà chỉ lâng lâng tận hưởng mùi hỗn hợp của lá giong, nếp đậu trong nồi bánh chưng đang sôi ùng ục tỏa ra…

Tôi bừng tỉnh giấc khi nghe tiếng pháo đì đùng ngoài đình, tiếng chuông chùa vang vọng uy nghiêm, tiếng trống đình làng từng hồi dõng dạc báo hiệu giây phút thiêng liêng của đất trời đang chuyển sang ngày đầu năm mới. Ông tôi mặc áo dài, khăn đóng còn thơm mùi băng phiến kính cẩn dâng hương trước ban thờ tổ tiên. Không gian như quánh đặc mùi hương trầm. Thoảng thơm trong gió mùi hoa bưởi vườn sau, hoa cau sân trước như cùng bừng thức tỏa hương tinh khiết mừng đón Xuân về…

Đã xa rồi phiên chợ quê ngày giáp Tết. Đã hết rồi một thuở củi rơm. Còn đâu nữa khói lam trên mái bếp. Nhớ thương hoài Tết cũ quê xưa.

Tản văn của Đào Quang Bắc

The post Xứ Đoài Tết cũ Quê xưa appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
https://007win007.com/xu-doai-tet-cu-que-xua/feed/ 0
Cái mới trong Tết Việt https://007win007.com/cai-moi-trong-tet-viet/ https://007win007.com/cai-moi-trong-tet-viet/#respond Fri, 12 Feb 2021 06:03:53 +0000 https://007win007.com/?p=55002 (TSVN) - Nói tới Tết Nguyên đán, người ta nghĩ ngay tới những phong tục Tết cổ truyền, những gì truyền thống, lâu đời, là một nếp cũ. Nhưng thật ra Tết Việt bản chất là “Tống cựu nghinh tân”, tiễn cái cũ để đón cái mới. Khát khao của con người chính là hướng tới những điều mới mẻ trong cuộc sống và trong mỗi con người, thể hiện qua cái Tết.

The post Cái mới trong Tết Việt appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
Theo truyền thống người Việt thì việc đụng tới mồ mả hay bàn thờ tổ tiên là điều tối kỵ, song điều ấy lại diễn ra vào ngày Tết.

Ai lúc nhỏ cũng nhìn thấy bố mẹ, ông bà mình, Tết đến xuân về sẽ xếp lại bàn thờ, lau chùi đồ thờ cúng. Cát cũ ở trong lư hương được bỏ đi, chân hương cũng vứt đi, chỉ để lại một chút gọi là. Một nghề chỉ có trong ngày Tết là đánh bóng lư hương, cho mới tinh. Cũng vào dịp Tết thì con cháu sẽ sơn lại mộ phần của tổ tiên, tục tảo mộ có từ lâu đời; chỉ khi nào quét dọn, sơn sửa xong thì con cháu mới có thể lo việc Tết trong gia đình của mình. Điều đặc biệt là trong những ngày thường, người ta không bao giờ được tự tiện đụng vào mồ mả tổ tiên, trừ phi bị hư hại, hoặc tôn tạo lớn. Vào ngày xuân, con cháu cả nghìn người đi tảo mộ khiến cho những nghĩa trang chẳng khác gì một công trường náo nhiệt!

Tết, đó là một dịp đặc biệt để người ta có thể và bắt buộc làm mới chính cuộc sống của mình. Cái mới, cũng đồng nghĩa với sự may mắn và cái cũ khi đó cũng như là một sự xui xẻo, không may. Dịp cuối năm, cả nhà tỏa đi lau dọn nhà, làm cỏ trong vườn, kê lại những chậu hoa. Cành hoa đào, hoa mai hé nụ được đem về nhà. Trên tường sẽ treo câu đối hoặc những bức tranh Hàng Trống, tranh Đông Hồ. Không chỉ một cái Tết đang đến mà đích thực là một CÁI MỚI đang đến.

Chúng tôi rời thành phố lên rừng tản cư kháng chiến, cuộc sống giản dị và cũng có thể nói là nghèo khó. Những thôn làng nằm ở vùng bán sơn địa mà nhà văn Nguyễn Minh Châu đã tới để đi thực tế viết nên các thiên truyện nổi tiếng “Khách ở quê ra”, “Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành”. Chính tôi, khi đó là một cậu bé, buổi tối được nhà văn Nguyễn Minh Châu đọc các tác phẩm mới viết trong sổ tay của ông cho mọi người nghe, sau bữa cơm chiều muộn.

Trong những thôn nghèo ấy, ngày Tết lũ trẻ chúng tôi vui nhất. Nhà nghèo, nhà giàu gì cũng cố gắng sắm quần áo mới cho trẻ con. Trong chợ tràn ngập sắc màu mới của những hương vàng, hoa, vải và vòng xiểng, dù chúng phần nhiều là thứ rất rẻ tiền và màu sắc cũng lòe loẹt. Năm tôi học lớp một, gia đình bác Hùng là thợ may ở gần nhà, may tặng cho tôi một bộ quần áo mới đón Tết. Đó là một bộ quân phục bộ đội ta, dĩ nhiên là chúng tí hon và tôi được gắn luôn quân hàm đại úy.

Thuở ấy vẫn còn pháo nổ lúc giao thừa. Sáng mùng Một, xác pháo rơi đầy sân mà không ai dám quét, vì sợ mất đi cái lộc mới mẻ đầu năm. Suốt mùng Một, tất cả mọi người đều rón rén chờ người đầu tiên bước vào nhà, gọi là “đập đất”, người đó dường như quyết định đến cả một năm thành công hay thất bại!

Những ghi chép của các nhà nghiên cứu cho thấy, tục tặng áo mới không chỉ có trong gia đình. Vào ngày Tết, các vua nhà Nguyễn cũng tặng quần áo mới cho các quan, chúng được đựng trong cái hộp. Điều hay là chỉ vua ban áo mới cho các quan chứ các quan không được phép tặng vua cái gì, khác hẳn với hiện tượng ngày nay nhà nước phải có văn bản cấm cấp dưới tặng quà cho cấp trên vào ngày Tết, cấm cấp trên không được nhận quà của cấp dưới.

Mỗi dịp Tết, các mẹ thường đi đổi tiền mới để mừng tuổi cho con, cháu. Gọi là tiền mừng tuổi thì chỉ là tiền lẻ thôi, nhưng điều quan trọng là phải tiền mới, còn buộc dây thun, thậm chí là đến ngân hàng để đổi. Có lẽ chỉ dịp Tết đồng tiền mới “mất giá” chỉ vì cũ hay là mới.

Dịp Tết, những đôi trai gái yêu đương cũng về ra mắt nội ngoại. Được chấp nhận, người ấy sẽ là thành viên mới của gia đình. Tôi có người chị hàng xóm học ở Hà Nội. Chị xinh như văn công. Tết mấy năm trước chị đưa bạn trai về ra mắt, khổ nỗi, gia đình không đồng ý. Anh kia ngậm ngùi ra đi. Mấy năm sau, chị lại đưa một anh khác hẳn về, gia đình hội ý và cũng không thuận. Thế là chị lại phải đợi mấy cái Tết nữa để kiếm cho được chàng rể mới cho gia đình.

Chúc Tết là phong tục không rõ có từ bao giờ. Ngày Tết, người ta chúc nhau có nhiều điều mới mẻ, những gì chưa làm được trong năm cũ sẽ làm được trong năm mới, những gì không tốt năm cũ sẽ qua đi. Năm mới, người xưa không chỉ cầu giàu, mà còn cầu sang nữa:

“Chúc mừng thượng đẳng tối linh

Phù trì dân xã hiền vinh sang giàu”.

Sang – ngày xưa đấy là sự vinh hiển, học hành, đỗ đạt, góp ích cho đời, được người người ca ngợi, gọi là “Giàu vẻ vang, sang lịch sự”. Không như cái chị kia: “Chị kia có quan tiền dài/Có bị gạo nặng coi ai ra gì!”. Lại có câu: “Giàu vì bạn, sang vì vợ”, còn ai đó: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ” thì thiên hạ coi khinh.

Bài thơ “Chúc Tết thanh niên” (1927), Phan Bội Châu  viết:

“Thưa các cô các cậu lại các anh

Trời đã mới người càng nên đổi mới

Mở mắt thấy rõ ràng tân vận hội

Ghé vai vào gánh vác cựu giang san”

Bài thơ Chúc năm mới đầu tiên của Bác Hồ làm năm 1942, in trên báo Việt Nam Độc lập số 114, có đoạn:

“… Chúc đồng bào ta đoàn kết mau,

Chúc Việt Minh ta càng tấn tới!

Chúc toàn quốc ta trong năm nay,

Cờ đỏ sao vàng bay phấp phới…”

Cái mới là điều mà từng con người, từng gia đình và toàn xã hội hướng tới. Nhưng cái mới không chỉ chúc là có, không phải mong là được. Cái mới tới là nhờ vận hội, là nhờ nỗi lực nắm lấy vận hội, cái mới có được là nhớ sự đoàn kết, tinh thần tấn tới, cái mới đến được là dựa vào sự đồng lòng của cả dân tộc để đưa đất nước tiến lên.

Tam Lệ

(12/2020)

The post Cái mới trong Tết Việt appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
https://007win007.com/cai-moi-trong-tet-viet/feed/ 0
Hậu quả của việc cưới vợ thật thà https://007win007.com/hau-qua-cua-viec-cuoi-vo-that-tha/ https://007win007.com/hau-qua-cua-viec-cuoi-vo-that-tha/#respond Mon, 06 Jul 2020 07:13:09 +0000 https://007win007.com/hau-qua-cua-viec-cuoi-vo-that-tha/ Hai vợ chồng đang trên đường lái xe về nhà thì đột nhiên một xe cảnh sát đuổi theo, vượt lên rồi ra hiệu cho họ tấp vào lề. Ông chồng cho xe dừng lại đậu bên vệ đường. Viên cảnh sát bước lại gần.

The post Hậu quả của việc cưới vợ thật thà appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
– Đường này chỉ được phép chạy 60 km/h thôi. Anh có biết là anh chạy đến 75 km/h không?

Ông chồng cãi:

– Đâu có! Rõ ràng tôi chạy đúng 60 km/h mà.

Cô vợ ngồi sát bên liền chêm: Anh rõ ràng lái 80 km/h.

Viên cảnh sát:

– Hả?! 80 km/h? Phạt anh vì lái xe quá nhanh!

Anh chồng tức đỏ mặt nhưng ráng nhịn.

Đi một vòng quanh chiếc xe, viên cảnh sát hỏi người chồng:

– Đèn trước bên phải bị vỡ chắc khá lâu chưa sửa?

– Thưa không đâu. Hồi nãy tôi lái xe cán trúng cục đá to văng lên làm vỡ đó.

Cô vợ lại nối lời:

– Không phải đâu! Đèn đó vỡ từ đầu năm mà nhắc hoài không chịu thay bóng.

Viên cảnh sát ghi biên bản thêm một tội nữa.

Anh chồng tức quá mắng át vợ:

– Cô làm ơn im cái miệng giùm tôi một vài phút có được không hả?

Viên cảnh sát nhíu mày hỏi cô vợ:

– Ông nhà hay thường xuyên lớn tiếng với chị lắm sao?

Cô vợ tìm cách bênh chồng:

– Dạ đâu có. Chỉ khi nào anh ấy xỉn thôi à. Chứ bình thường ảnh hiền và dễ thương lắm.

Viên cảnh sát phạt anh chàng thêm tội lái xe trong tình trạng say xỉn.

Lê Hương

Sưu tầm

The post Hậu quả của việc cưới vợ thật thà appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
https://007win007.com/hau-qua-cua-viec-cuoi-vo-that-tha/feed/ 0
Ai lời hơn https://007win007.com/ai-loi-hon/ https://007win007.com/ai-loi-hon/#respond Mon, 06 Jul 2020 07:05:30 +0000 https://007win007.com/ai-loi-hon/ Hai vợ chồng cãi nhau ỏm tỏi, cô vợ vừa khóc rấm rứt vừa nói:

The post Ai lời hơn appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
– Anh bỏ ra có 2 chỉ vàng để cưới tôi mà lại đày đọa tôi cả đời vậy sao? Trong khi anh hãy lên trên mạng mà xem, người ta bỏ ra một đống tiền trên 16 tỷ cho một cô gái mà chỉ được phép dùng có 7 năm thôi.

Tay chồng kia cũng không vừa, gân cổ lên nói:

– Người ta dùng thuê bao trả trước, còn tôi dùng thuê bao trả sau. Cô thử tính đi, từ 2 chỉ vàng của tôi đặt cọc, đến lương lậu tháng nào tôi cũng nộp cho cô đủ cả, đó là chưa tính nhà cửa đất đai. Mấy cô gái đó sau vài năm là hết giá trị, có ai thuê bao tiếp thì bị hạ giá cho đến khi còn con số không. Còn riêng cô thì giá tăng theo lương, càng già càng tăng, khi hết hạn sử dụng cũng tăng. Tôi hợp đồng với cô là bản hợp đồng vô thời hạn, coi như là tôi bị đi tù chung thân khổ sai. Vậy cô xem cái nào hơn hả?

                Diệu Hương

                Sưu tầm

The post Ai lời hơn appeared first on 007win.com Uy tín Chất lượng An toàn Bảo mật.

]]>
https://007win007.com/ai-loi-hon/feed/ 0